wén闻dí笛
kòu寇zhǔn准〔〔sòng宋dài代〕〕
píng平yě野rén人guī归hòu后,,gū孤chéng城rì日luò落shí时。。
xī西fēng风wén闻yī一dí笛,,chóu惆chàng怅yì忆huán桓yī伊。。
闻笛。宋代。寇准。 平野人归后,孤城日落时。西风闻一笛,惆怅忆桓伊。