hóng红méi梅
wáng王ān安shí石〔〔sòng宋dài代〕〕
chūn春bàn半huā花cái才fā发,,duō多yīng应bù不nài奈hán寒。。
běi北rén人chū初wèi未shí识,,hún浑zuò作xìng杏huā花kàn看。。
红梅。宋代。王安石。 春半花才发,多应不奈寒。北人初未识,浑作杏花看。