yǒng咏fú芙róng蓉
ān安jīng经dé德〔〔qīng清dài代〕〕
bīng冰míng明yù玉lùn论zì自chāo超chén尘,,chuò绰yuē约háo毫duān端jiàn见měi美rén人。。xiū羞sè涩qún群fāng芳zǒng总yáo摇luò落,,qiū秋fēng风niǎo袅niǎo袅dú独chuán传shén神。。
咏芙蓉。清代。安经德。 冰明玉论自超尘,绰约毫端见美人。羞涩群芳总摇落,秋风袅袅独传神。