chūn春mù暮
cáo曹bīn豳〔〔sòng宋dài代〕〕
mén门wài外wú无rén人wèn问luò落huā花,,lǜ绿yīn阴rǎn冉rǎn冉biàn遍tiān天yá涯。。
lín林yīng莺tí啼dào到wú无shēng声chù处,,qīng青cǎo草chí池táng塘dú独tīng听wā蛙。。
春暮。宋代。曹豳。 门外无人问落花,绿阴冉冉遍天涯。林莺啼到无声处,青草池塘独听蛙。