méi梅huā花qí其wǔ五
chén陈xiàn献zhāng章〔〔míng明dài代〕〕
jīng精shén神jiāo交yuè月bù不jiāo交chén尘,,kàn看dào到huáng黄hūn昏gù故kě可rén人。。niān拈chū出gū孤shān山nán难zhuàng状chù处,,yī一nián年shī诗zhài债yòu又cóng从xīn新。。
梅花 其五。明代。陈献章。 精神交月不交尘,看到黄昏故可人。拈出孤山难状处,一年诗债又从新。