xián贤zhě者zhī之xiào孝èr二bǎi百sì四shí十shǒu首qí其yī一bā八qī七wáng王chóng崇
lín林tóng同〔〔sòng宋dài代〕〕
fēng风báo雹hū忽zhǐ止chù处,,hé禾mài麦dú独yī依rán然。。liào料dé得tiān天gōng公yì意,,zhī知wèi为xiào孝zi子tián田。。
贤者之孝二百四十首 其一八七 王崇。宋代。林同。 风雹忽止处,禾麦独依然。料得天公意,知为孝子田。