jīng京shān山xíng行
mèng孟jiāo郊〔〔táng唐dài代〕〕
zhòng众méng虻jù聚bìng病mǎ马,,liú流xuè血bù不dé得xíng行。。hòu后lù路qǐ起yè夜sè色,,qián前shān山wén闻hǔ虎shēng声。。
cǐ此shí时yóu游zi子xīn心,,bǎi百chǐ尺fēng风zhōng中jīng旌。。
京山行。唐代。孟郊。 众虻聚病马,流血不得行。后路起夜色,前山闻虎声。此时游子心,百尺风中旌。