tīng听jiǎo角sī思guī归
gù顾kuàng况〔〔táng唐dài代〕〕
gù故yuán园huáng黄yè叶mǎn满qīng青tái苔,,mèng梦pò破chéng城tóu头xiǎo晓jiǎo角āi哀。。
cǐ此yè夜duàn断cháng肠rén人bù不jiàn见,,qǐ起xíng行cán残yuè月yǐng影pái徘huái徊。。
听角思归。唐代。顾况。 故园黄叶满青苔,梦破城头晓角哀。此夜断肠人不见,起行残月影徘徊。