chōng舂líng陵wén闻yàn雁
kòu寇zhǔn准〔〔sòng宋dài代〕〕
xiāo萧xiāo萧shū疏yè叶xià下zhǎng长tíng亭,,yún云dàn淡qiū秋kōng空yī一yàn雁jīng经。。
wéi惟yǒu有běi北rén人piān偏chàng怅wàng望,,gū孤chéng城dú独shàng上yǐ倚lóu楼tīng听。。
舂陵闻雁。宋代。寇准。 萧萧疏叶下长亭,云淡秋空一雁经。惟有北人偏怅望,孤城独上倚楼听。